Tài xế taxi Hà Nội gần đây bị ám ảnh bởi hai “kiều nữ” thường
lượn quanh taxi trong đêm để rình rập trộm ví, điện thoại, sau đó bắt
họ chuộc lại với giá “cắt cổ”. Ngoài mất tài sản, các anh tài này còn
canh cánh nỗi lo bị cứa cổ, quỵt tiền...
Sợ “kiều nữ bóng đêm”
Theo một số tài xế của Hãng taxi Thanh Nga, hơn hai năm nay, mỗi tối đều
có hai “kiều nữ” chở nhau trên một chiếc xe tay ga lượn lờ khắp các phố
Trần Hưng Đạo, Lò Đúc, cuối đường Trần Khát Chân giao với Kim Ngưu…, thuộc quận Hai Bà Trưng.
Hai “kiều nữ” lòng vòng đến những nơi có nhiều taxi đỗ để xem tài xế đã
ngủ chưa, nếu tài xế ngủ để cửa mở, một trong hai người khẽ bước lại và
cuỗm toàn bộ tiền, điện thoại của họ (tài xế taxi có thói quen để tiền
và điện thoại trên vô lăng xe hoặc túi áo). Trường hợp bị phát hiện,
“kiều nữ” liền đánh trống lảng như không biết gì và trợn mắt hỏi một câu
rất cộc lốc: “Có đi tỉnh không?”.
Anh Đặng Văn Lợi, nhân viên lái taxi 30 tuổi, đến từ Nam Định,
năm nay đã 3 lần bị mất toàn bộ tài sản khi đang say giấc nồng. Trong
một lần mất hụt tiền, anh Lợi tận mắt chứng kiến mánh trộm đồ của hai
“kiều nữ” này. “Khi tôi vừa ngả lưng, đang lúc lơ mơ, bất ngờ có một
cánh tay chạm nhẹ vào túi áo trước, nơi tôi để tiền. Cảm giác không
lành, tôi bật dậy vung tay chạm đúng vào tay “nữ quái”, tiền trong túi
áo tôi vung ra tung tóe.
“Nữ quái” nhìn tôi và nói một câu cộc lốc: “Có đi Hải Phòng không?”. Tôi
bảo có thì cô ta nói đợi tí rồi lên xe đi mất. Một lúc sau tìm chiếc
điện thoại cảm ứng mới biết là nó đã “không cánh mà bay” theo cô ta” - anh Lợi bức xúc.
|
|
Tài xế taxi dễ bị trộm tải sản vì mở cửa ngủ trong đêm để tiết kiệm tiền xăng.
|
Cũng là người mất trộm một lần và chứng kiến vụ mất cắp của các đồng nghiệp, tài xế taxi tên Định kể: “Khi
chúng tôi vừa chở khách từ Thái Bình về, anh Linh mệt quá nên ngủ thiếp
đi, cửa xe mở hé. Lúc đó khoảng 3 giờ sáng, xuất hiện hai phụ nữ chở
nhau bằng xe máy. Hai người này lượn một vòng rồi lại gần chiếc taxi của
anh Linh. Tôi tận mắt thấy cô tóc ngắn cho tay vào lấy chiếc điện thoại
và móc trong áo một số tiền chừng một triệu đồng tôi vừa đưa cho anh
ấy.
Lúc đó, tôi đã cố bấm còi xe inh ỏi liên tục trong khoảng 30 giây, lượn
xe lại gần chỗ anh Linh nhưng anh ấy vẫn không thức giấc. Thấy tôi bấm
còi inh ỏi, hai phụ nữ lườm tôi liên tục. Rồi tôi nhận được câu hăm dọa
từ họ: “Mày có muốn sống yên ở đất này thì im lặng!”".
Theo các tài xế taxi, trong gần một năm qua, có hơn 50 tài xế taxi bị
mất ví trong đó có tiền, giấy tờ xe, điện thoại. Không những thế, các
“nữ quái” còn buộc nạn nhân phải chuộc lại giấy tờ xe của mình với giá
“cắt cổ”.
Anh Minh Dương (21 tuổi, quê Nam Định)
mất ví và điện thoại vào tháng 6 khi mở cửa kính xe nằm ngủ tại đường
Trần Nhân Tông. Ít ngày sau có cuộc gọi đến báo là người bắt được ví,
hẹn địa điểm chuộc ví cùng giấy tờ xe. Tùy thuộc vào loại giấy tờ xe,
tiền chuộc mỗi lần dao động từ 1 - 2 triệu đồng.
Anh Đặng Ngọc Phát
(27 tuổi) cũng mất ví, nhưng may mắn hơn khi hai “kiều nữ” để lại cho
anh chiếc điện thoại Nokia 1100 đã vỡ màn hình. Tối hôm sau, anh Phát
nhận được tin nhắn chuộc lại giấy tờ xe với giá một triệu đồng. Theo anh
Phát, địa điểm để anh em lái taxi chuộc lại giấy tờ thường không cố
định, có lúc ở cây xăng Trần Hưng Đạo, có khi ở một địa điểm trên phố Lò
Đúc. Nhưng cây xăng Trần Hưng Đạo là địa điểm anh em đến chuộc giấy tờ
thường xuyên nhất.
Cũng theo anh Phát, các tài xế biết mở cửa ngủ dễ bị trộm nhưng nếu đóng
cửa bật điều hòa sẽ rất tốn xăng chạy điều hòa, dù chỉ là vài giờ. Bên
cạnh đó, khách muốn đi taxi, thấy tài xế ngủ bên trong, họ sẽ gọi taxi
khác, do không muốn làm phiền đến giấc ngủ của tài xế.
Cuộc sống của tài xế taxi vốn đã khó khăn nay lại phải mất tiền như thế nên họ rất bức xúc. “Gia
đình tôi ở quê đã phải bán hai sào đất, vay thêm ngân hàng để mua xe
trả góp cho tôi lên Hà Nội lái taxi. Chúng tôi lên phố cũng chỉ mong
được yên ổn làm ăn, kiếm được việc làm ổn định, mỗi tháng mang tiền về
cho vợ nuôi hai con nhỏ đang học mẫu giáo, giúp bố mẹ già. Nhưng hơn hai
năm nay, những hành động ăn cắp trên mồ hôi, xương máu người khác của
những phụ nữ này đã làm ảnh hưởng đến cuộc sống, tinh thần làm việc của
anh em lái taxi chúng tôi.
Cuối tháng 6 vừa qua, ba đồng nghiệp của tôi bị mất cả ví lẫn điện
thoại, phải chạy vạy vay tiền đi chuộc giấy tờ rồi vay tiền ăn, tiền
thuê phòng trọ mỗi tháng. Thấy mà thương nhưng cũng không biết làm gì để
cứu họ. Chỉ mong công an, báo chí sớm vào cuộc” - anh Lợi bày tỏ.
|
|
Tài xế Đặng Ngọc Phát chia sẻ những rủi ro trong nghề.
|
Canh cánh lo bị… cứa cổ
Lái taxi là một nghề nhiều rủi ro, anh Nguyễn Trí Cương, quê ở Thái Bình chia sẻ: “Lái
taxi hơn bốn năm qua, tôi luôn canh cánh lo tính mạng bị đe dọa, vì
phần lớn thời gian công việc của tôi là về đêm, từ 6 giờ tối đến 5 giờ
sáng. Nỗi lo đó càng tăng khi tôi chở khách đi hai chiều khu vực Thái
Nguyên, Hải Phòng, Lạng Sơn, Quảng Ninh, Phú Thọ. Nếu khách có giở mánh
khóe gì trong đêm thì tôi cũng đành chịu”.
Từng lái taxi cho hãng Ba Sao hơn 10 năm, anh Nguyễn Văn Huy (quê ở Thanh Oai, Hà Nội) tâm sự: “Tôi có người anh em tên Ninh ở Hòa Bình bị đôi trai gái cứa cổ khi chạy xe từ Hà Nội đi Ninh Bình.
Hồi đó vào cuối tháng 11/2009, đêm ấy, cậu Ninh chở khách đi nhưng đến
sáng hôm sau chưa thấy về, điện thoại cũng bị tắt nguồn, người nhà đã đi
báo công an. Khoảng tuần sau, gia đình nhận được tin báo cậu ấy bị cắt
cổ, ném xác xuống sông”.
Anh Huy từng suýt chết khi chở một đôi trai gái đi Ứng Hòa. Khi ra khỏi
nội thành, đến đoạn đồng vắng, bị chúng thắt cổ nhưng anh nhanh trí
phanh xe gấp khiến hai tên cướp ngã nhào về phía trước. Anh vội vàng
xuống xe hô hoán dân làng ra ứng cứu. “May mắn cho tôi là thời điểm
đó chỉ mới 10 giờ đêm, cũng không cách xa nhà dân quá nên tôi hô lên,
mọi người ra kịp thời. Đôi trai gái nhanh chân chạy nhưng đã bị người
dân bắt lại” - anh Huy hồi tưởng.
Tài xế taxi còn thường xuyên bị quỵt cước xe trong đêm. Anh Phát (quê ở
Nam Định) kể lại một lần đưa khách từ Hà Nội đi Thanh Hóa, đến thành phố
Thanh Hóa, ông khách nói đợi dăm ba phút để tìm chỗ “giải quyết nỗi
buồn”. “Ông ấy nói ngọt xớt “ở đây là ngõ cụt, tôi không chạy được đâu,
anh cứ đợi ở đây, tôi sẽ quay lại trả tiền anh”. Vì đó là ngõ cụt thật
nên tôi cũng đành để cho khách đi. Sau năm phút không thấy ông ta quay
lại, tôi liền xuống xe vào trong ngõ nhưng không thấy ai, chỉ thấy một
bức tường, phía sau là một cánh đồng hoang”. Biết bị lừa, anh Phát điện
cho tổng đài để điện vào số điện thoại của khách nhưng vị khách không
nghe máy. Anh Phát đành ngậm ngùi lái xe trở về Hà Nội.
Theo khach san binh thanh






