Chị
là giáo viên, anh công chức, sống với nhau hòa thuận trong gia cảnh ấm
êm. Hầu như mọi chuyện trong nhà họ đều dễ dàng thống nhất với nhau, chị
thường là người “cầm trịch”, còn anh thường đồng tình với quyết định
của vợ...
Mới
đây, giữa họ xảy ra một chuyện bất đồng hiếm hoi. Đứa con gái đầu chuẩn
bị tốt nghiệp trung học, anh muốn nó thi vào sư phạm nhưng chị quyết
định nó phải vào một trường công an, trung cấp cũng được, nhưng phải
ngành công an.
Theo
anh, con bé học khá, thi sư phạm chắc chắn đỗ, nghề giáo viên phù hợp
với con gái, hơn nữa, nối tiếp nghề của mẹ thì tốt chứ sao, nhà này chưa
có ai làm công an bao giờ, đặc biệt lại là con gái, mà là con gái thi
vào trường công an thì điểm phải cao hơn nam rất nhiều, khả năng đỗ là
rất ít.
Chị
giữ quan điểm không đỗ đại học thì trung cấp, vào được trường công an
là yên tâm, không phải nuôi ăn học, môi trường rèn luyện rất tốt, đặc
biệt khi ra trường là có công ăn việc làm ngay, với điều kiện kinh tế
như nhà anh chị, liệu có đủ tiền để “chạy” vào một suất biên chế giáo
viên không?
“Buồn
ngủ gặp chiếu manh”, một lần dự bữa cơm tại gia đình cô bạn giáo viên
cùng trường, chị gặp một vị khách của chủ nhà từ Hà Nội lên chơi. Ông
này nguyên sĩ quan công an đã nghỉ hưu, có nhiều mối quan hệ trong
ngành, từng giúp con của cô bạn vào ngành công an, bữa cơm hôm đó là để
đón vị ân nhân này.
Chị
trình bày với ông nguyện vọng của mình và nhờ ông giúp đỡ, ông vui vẻ
nhận lời, hướng dẫn cho chị cách để đạt được mục đích từ khâu sơ tuyển
tại trường đến việc xin thi vào trường nào cho thuận lợi, lúc ôn thi sẽ
ôn ở đâu để khả năng trúng “tủ” cao, nếu không đạt điểm vào đại học thì
phương án trung cấp tính ra sao… Chị như mở cờ trong bụng.
Khâu
sơ tuyển thành công, lý lịch gia đình tốt, sức khỏe con bé đảm bảo, mọi
yêu cầu đều đạt, tốt nghiệp với điểm số khá cao, chị đưa con về Hà Nội
ôn thi, được ông khách đón tiếp chu đáo, giới thiệu nơi luyện thi là của
gia đình giảng viên của trường. Bước tiếp theo là thi thì cần giám thị
giúp đỡ, hoặc đưa tài liệu, hoặc làm ngơ để quay cóp, hoặc chí ít cũng
để cháu vững tâm làm bài. Khoản tiền bồi dưỡng cho giám thị là 50 triệu,
chị đáp ứng ngay.
Hôm
thi môn đầu tiên, ông lái xe nhà đến đón hai mẹ con tại nhà nghỉ ông
thuê cho chị. Con vào phòng thi rồi, ông đưa mẹ về nhà nghỉ và tại đây
ông đòi yêu chị. Ở một hoàn cảnh khó chối từ, chỉ có hai người ở chỗ “lạ
nước, lạ cái” nên dù không muốn chị cũng đành nhắm mắt chấp nhận, thôi
thì vì con, mẹ hy sinh tiết hạnh của mình.
Kết
quả là con bé không đủ điểm vào đại học mà trung cấp cũng không được.
Chị đắng cay tâm sự mọi chuyện với bạn mình là cô giáo đã giới thiệu ông
với chị tại bữa cơm gia đình với mong muốn là nhờ bạn đòi giúp lại số
tiền mất oan.
Không
ngờ, cô bạn nổi đóa cho rằng chị cố tình đặt chuyện chứ ân nhân của cô
không thể có cách xử sự tồi tệ như thế được. Cô bạn nói toạc móng heo
mọi chuyện với chồng chị, yêu cầu cả hai người về Hà Nội, đến nhà ông
kia đối chứng làm cho rõ mọi chuyện và phải xin lỗi ông ta.
Sự
việc diễn ra quá nhanh và bất ngờ đối với chị. Anh không nói, không
rằng với chị từ khi biết chuyện, chỉ bảo với cô giáo bạn chị là việc của
vợ mình thì cô ấy tự giải quyết lấy, anh không “nhúng tay” vào. Chị giờ
hoang mang cực độ, gặp lại người đàn ông kia thì chị không muốn tý nào,
còn làm sao để chồng thông cảm mà tha thứ cho chị thì chị vẫn chưa thể
nghĩ ra!
Theo khach san binh thanh










